Ma nước.

Truyện dân gian Trung Hoa.

Water-ghostNgày xửa ngày xưa ở Trung Hoa, những người đánh cá biết hồn ma của những người chết đuối sống ở đáy mọi sông hồ hay đại dương. Điều họ không biết là Con Ma Nước sông Huangbo muốn tìm một người thế chỗ cho nó.

Con Ma Nước này tạo ra các trận bão, xé rách lưới và đục thuyền của họ, nhưng những người đánh cá vùng Yichang đã vượt qua mọi thử thách cho tới một đêm nọ thì Con Ma Nước sông Huangbo trèo lên boong chiếc thuyền của một người đánh cá có tên Zhijian. Con Ma trốn trong góc tối khi anh Zhijian cầu nguyện mong kiếm một mẻ cá tốt. Khi người đánh cá nghiêng mình qua một bên để kéo lưới lên, Con Ma đẩy anh xuống dòng nước giá lạnh.

Anh Zhijian nhanh chóng bất tỉnh, và Con Ma kéo xác anh lên bờ, bôi mặt anh một lớp bùn và cho vào lưỡi anh một viên thuốc ma. Bằng cách này, nó chuẩn bị cho anh vào thế giới ma.

Sau đó con ma bay về âm phủ và nói với Yen Lo Wang, vị Hoàng đế của những Linh Hồn Chết: “Tôi đã tìm được một người thế chỗ tôi,” nó tuyên bố.

Nhưng anh Zhijian chưa chết. Khi anh biết chắc Con Ma đã đi khỏi đó, anh lấy viên thuốc ma ra và bỏ vào túi. Anh vội vã về nhà và cài then cữa cẩn thận.

Trong khi đó, Yen Lo Wang nhìn vào sổ sinh từ và biết Zhijian chưa được ghi tên vào. “Trở về đúng vị trí của ngươi đi!” Yen Lo Wang nói với Con Ma. “Và nếu ngươi không lấy lại được viên thuốc, ngươi không bao giờ được rời khỏi dòng sông đó.”

Con Ma bay trở lại và điên cuồng lùng sục mọi ngôi nhà. Cuối cùng, lúc nửa đêm, nó phát hiện túp lều của người đánh cá. Khi anh Zhijian mở cữa, Con Ma bắt đầu than khóc:” Xin trả lại viên thuốc cho tôi, nếu không tôi bị đọa đày.”

Anh Zhijian là một người nhân hậu, nhưng anh nói: “Tôi sẽ trả lại viên thuốc cho ông, nhưng ông phải làm sao cho lưới tôi đầy cá.”

Hiển nhiên Con Ma đồng ý với đề nghị này và từ đó trở đi, lưới của anh Zhijian đầy ắp cá. Sau một thời gian, Con Ma bắt đầu xuất hiện và nói chuyện với anh. Dần hồi, họ trở thành bạn, và anh đã mời Con Ma về nhà để ăn uống và chuyện trò.

Một đêm nọ, Con Ma nói nó sẽ xa rời bạn mình. “Tôi thấy một bà già đang đi dọc bờ sông. Chỉ cần đẩy một cái, bà ta sẽ rơi xuống sông chết đuối, và tôi sẽ thay đổi số phận của mình. Rất tiếc phải nói lời tạm biệt …”

Nhưng anh Zhijian kêu lên: “Khoan đã! Ông không được giết một người phụ nữ vô tội. Hơn nữa, tôi sẽ làm gì nếu không có sự giúp đỡ của ông?”

Con Ma nghĩ ngợi một lúc và nói: “Tôi sẽ đợi ba năm nữa.”

Trong suốt ba năm tiếp theo, không ai chết đuối trên sông Huangbo.

Nhưng thời giờ ngựa chạy tên bay, ba năm trôi qua nhanh chóng, và một đêm Con Ma nói với anh Zhijian rằng lần tới nếu có cơ hội nó sẽ kéo một người nào đó xuống nước. “Tôi không thể sống dưới nước mãi mãi,” nó nói trong tuyệt vọng.

Ngày hôm sau, anh Zhijian để ý thấy một cậu bé đang nhảy nhót dọc bờ sông. Anh nhanh chóng bỏ lưới và chèo thuyền tới chỗ cậu bé. “Về nhà đi, mẹ cậu đang tìm cậu đấy!”

Cậu bé đi khỏi, và đêm đó Con Ma xuất hiện trước cữa nhà anh Zhijian, run lên trong giận dữ.

“Tôi xin lỗi bạn” anh Zhijian nói. “Tôi biết ông đang đau khổ, nhưng cậu bé đó còn một cuộc đời dài ở phía trước …”

Con Ma Nước hiểu điều này, và nó đồng ý đợi thêm nữa.

Ba năm nữa trôi qua, nhưng một đêm Con Ma tuyên bố thời của nó đã tới. “Tôi rất quan tâm đến anh, bạn thân mến, nhưng tôi cũng phải tự giúp mình. Có một người phụ nữ muốn nhảy xuống sông tự tử. Tôi sẽ không ngăn cô ta.”

Anh Zhijian hứa không can thiệp vào chuyện này, nhưng sáng hôm sau khi xuống sông, anh vừa kịp lúc nhìn thấy người phụ nữ gieo mình xuống dòng nước lanh giá. Anh không ngăn nổi mình lặn xuống theo sau cô ta, và đưa cô lên bờ an toàn.

Từ xa Con Ma quan sát kỹ, đang chờ đợi số phận đi theo con đường của nó, và đêm đó nó không giận dữ. Nó nói với anh Zhijian là nó đã hiểu.

Tình bạn của họ trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Bây giờ đến Yen Lo Wang, vị Hoàng Đế của những Linh Hồn Chết, đã quan sát và nhận thấy sự tốt bụng và lòng hào hiệp của Con Ma Nước sông Huangbo. Ông quyết định thăng chức cho nó.

Tối đó khi Con Ma Nước nổi lên khỏi dòng sông, những vệ sĩ mời nó dừng lại và nói nó được cử làm thần đền Ch’eng Huang. Nó phải đi ngay lập tức.

“Tôi mời bạn tôi đến dự buổi lễ nhậm chức được không?” Con Ma hỏi, và những người vệ sĩ đồng ý. Nhưng khi nó tới nhà anh Zhijian thì anh vắng mặt, vì thế nó để lại một giấy mời mời anh tới ngôi đền.

Khi anh Zhijian thấy giấy mời, anh vội vã chạy đến ngôi đền. Nhưng khi anh đến, xung quanh và bên trong ngôi đền trống không. Một cơn gió mạnh thổi đến, người đánh cá mệt mỏi vì làm việc cả ngày và chạy đến đây. Anh cởi chiếc áo khoác đặt lên sàn và nằm xuống ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ của anh Zhijian, anh thấy Con Ma Nước vận chiếc áo choàng của đền Ch’eng Huang. Bạn anh mời anh ăn một dĩa thịt sống, và khi anh ăn xong, Con Ma đặt một túi tiền trên mặt đất và cúi người xuống trước mặt bạn mình. “Bạn cứu tôi không giết người, và tôi cám ơn, bạn thân của tôi. Mặc dù chúng ta không gặp mặt nhau nữa, tôi luôn dõi theo bạn.”

Khi anh Zhijian tỉnh giấc, anh thấy một túi vàng bên cạnh mình.

Mãi mãi về sau anh vẫn biết ơn Con Ma Nước, và mặc dù họ không bao giờ gặp lại, người đánh cá vẫn nhớ bạn mình, Con Ma Nước sông Huangbo.

Bản tiếng Việt của Bienvanguoi.wordpress.com

Comments
One Response to “Ma nước.”
  1. Khách nói:

    hay và cảm động

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

  • Biển và Người

    Bienvanguoi.wordpress.com 2011-2016 All Rights Reserved

    Thành lập bỡi Hà Vĩnh Minh và một số cộng tác viên

%d bloggers like this: